ĐỪNG CHỜ ĐẾN KHI ĐỦ ĐẦY MỚI CHO ĐI

ĐỪNG CHỜ ĐẾN KHI ĐỦ ĐẦY MỚI CHO ĐI
Đầu tuần nên post cái gì đó tích cực hen, toàn người thật việc thật. Mình viết về một cô giáo mà mình đã gặp và mình viết về những người phụ nữ ở những đất nước xa xôi. Chị ấy thực sự là một ‘điều’ kỳ lạ mà mình chưa thể hiểu hết được. Một điều tử tế đến kỳ lạ! Một người chân thành, mộc mạc, chính trực, dám đấu tranh vì lẽ phải. Mình cứ nhìn chị ấy là lại có đủ dũng khí để theo đuổi con đường đi của mình.
Câu kết bài cũng là phương châm của mình trong suốt mười mấy năm gắn bó với các hoạt động thiện nguyện: Chỉ làm thôi, ko nghĩ quá nhiều đến lý do và cũng chả cần nghĩ đến việc nhận lại! Làm trước hết vì bản thân mình muốn làm và thích làm! Đơn giản vậy!
Trích bài viết:
“Thực chất, chẳng có nguyên tắc nào dành cho lòng nhân ái và hào phóng của con người. Ở bất cứ nơi đâu trên thế giới này, bất cứ ai cũng có thể trao tặng người khác một điều gì đó mà họ có.
Đó có thể là một cô giáo tiểu học tên Huỳnh Thị Thanh Phương ở trường tiểu học An Phú, Củ Chi (TPHCM). Cô giáo ấy không có nhà cao cửa rộng, không dạy thêm để có thu nhập gì ngoài lương, là trụ cột kinh tế gia đình vì người chồng không may bị tai nạn lao động.
Thế nhưng, ai biết đến cô thì đều ngạc nhiên lẫn khâm phục về những điều cô đã làm cho trẻ và cộng đồng. Nhiều năm trời, cô trích phần lương ít ỏi của mình để mua quần áo, sách vở, đồ dùng cho những học sinh quá nghèo, có nguy cơ bỏ học. Cô bỏ thời gian đến thăm gia đình các em, tìm hiểu hoàn cảnh, động viên các em đi học, mặt khác, kêu gọi nguồn trợ giúp tài chính của người khác.
Có khi cô thấy trẻ lớn hơn nghỉ học lêu lổng, cô lại dò hỏi nơi dạy nghề, thuê mướn làm việc để gửi em đến học hay đi làm. Điều ngưỡng mộ hơn cả là cô dành không gian trong ngôi nhà cấp 4 tuềnh toàng của mẹ chồng để làm thư viện cộng đồng cho người dân trong xã.
Cũng chính nơi đây, cô kết nối với các tổ chức xã hội, các đội nhóm thiện nguyện để mang các chương trình giáo dục về cho trẻ. Để kể hết những việc cô đã làm, có lẽ cần viết cả một quyển sách! Chưa một lần than thở khó khăn của bản thân, cô miệt mài gieo những hạt mầm tử tế cho cộng đồng!”
…………………
Nếu ai đó hỏi những người kể trên vì sao họ miệt mài với công việc giúp đỡ người khác, sự hào phóng và cả những nỗ lực phi thường của họ đến từ đâu, có lẽ chính họ cũng khó đưa ra câu trả lời. Có những người làm điều tử tế tựa như một việc bình thường trong cuộc sống hàng ngày của họ. Họ chỉ làm thôi, không nghĩ quá nhiều đến lý do, càng không nghĩ đến điều họ được nhận lại. Chính họ đã dạy chúng ta rằng: không cần chờ đến khi đủ đầy mới có thể cho đi!
Bài đã đăng tạp chí Thế giới tiếp thị.

8 Comments

  1. Ngân Hà Trần thiệt tình là e cảm động vì chị giữ nguyên bài ấy! Cảm động vì chị chia sẻ với em suy nghĩ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *