MỘT THỜI ĐỂ NHỚ

MỘT THỜI ĐỂ NHỚ
1- MƯA …MƯA
Màn mưa giăng kín phía trời xa
Mái tóc pha sương…Tuổi xế tà
Vời vợi nhớ thương…Lòng thổn thức
Ký ức ùa về…chạnh xót xa (!)
Bạn ở nơi nào…Có nhớ tôi (?)
Ngóng tin…Biền biệt mãi xa vời
Lối rẽ…Ra đi từ độ ấy
Với bao kỷ niệm…Sóng lòng trôi (!)…
18h 12/5/2017 ( Lọ Vàng )
Bùi Nguyễn Kim Bình
2- ĐỢI ANH VỀ
Cũng mùa hè năm ấy
Khi chúng mình xa nhau
Anh bảo em hãy đợi
Thời gian sẽ trôi mau
Đã qua bao mùa cau
Chim gọi nhau về tổ
Đã bao nhiêu vườn trầu
Sang sông đi hỏi vợ
Chỉ mình em vẫn nhớ
Sợi nắng vàng theo anh
Từ mùa hè năm ấy
Xa mãi…khung trời xanh !!!
Hè năm nay về nhanh
Vì năm ngoái – tháng nhuận
Chim vẫn hót trên cành
Tiếng chân ai chầm chậm
Vẳng tiếng anh – Lời dặn
Thời gian sẽ trôi mau
Đợi anh về em nhé
Liệu… có mùa hè sau (!?)
Năm mươi năm rồi đó
Anh đi đâu…Về đâu ??
Một chiều tháng sáu
19/6/2015
Bùi Nguyễn Kim Bình
3- THƠ TÌNH…MÙA THU
Mùa thu làm vàng lá
Lá sẽ lại xanh cây
Mùa thu ra biển cả
Để nỗi nhớ vơi đầy
Mùa Thu xưa…Thu nay
Theo tình ta tháng ngày
Ngọt bùi và đắng cay
Khắc ghi trong ký ức
Mùa Thu nay lại về
Chia tay Hè đầu ngõ
Nhớ tình ta mới tỏ
Tuổi trong trắng…Thơ ngây
Anh xa em từ đấy
Mùa thu xưa không về
Nhớ mãi mùa thu ấy
Chạnh lòng…buồn tái tê
HN – lại vào Thu
4h sang 11/7/2016 ( Lọ Vàng )
Bùi Nguyễn Kim Bình
4- CÁI NGỦ
Cái ngủ sao cứ đi đâu
Không về…Khuya lắm nghiêng đầu viết chi
Ai ơi ! đang mải nghĩ gì
Mắt còn thao thức…Buồn chi đêm mòn
Cái ngủ…Có muốn về không
Mà nghe thổn thức…Mắt chong bên đèn
Gừng cay muối mặn đan xen
Ngọt bùi thì ít…Ủ men tháng ngày *
Trải qua sóng gió vơi đầy
Bao nhiêu tâm sự…Lòng này gửi ai (?!)
3h sáng 13/9/2015 tạm biệt mùa Thu
Bùi Lọ Vàng ( Kim Bình )
* ủ men tình – ủ chìn những vần
5- SÂN GA
Sân ga người đón …Kẻ đưa
Ồn ào …Còi rú như cưa xé lòng
Nhìn xa…mắt chẳng chờ mong
Tiễn đưa từ ấy …Người không trở về !!
Khói vương… lan toả tứ bề
Bóng tàu xa khuất …Lời thề còn đây
Năm mươi năm…tính từng ngày
Hôm nay lại đến nơi này …Sân Ga !!!
KN – Ngày clhia tay
4/1965 -4/2016
Bùi Nghuyễn Kim Bình
6- LỚP TA…
Hôm qua vừa họp lớp
Vắng mấy đứa chúng mày
Hùng , Thân , Ngọc ,Sơn , Hoà…
Vừa tốt nghiệp cấp ba
Xung phong ra trận tuyến
Sau một phút mặc niệm
Mắt ai cũng đỏ hoe
Chắc các bạn đều nghe
Bọn con gái…Sụt sịt (!)
Có mối tình thầm kín
Theo chân bạn đi xa…
Hôm qua họp lớp ta
Mình viết thư kể lại
Hơn nửa thế kỷ qua
Lớp chúng mình đã già
Bụi thời gian phủ tóc
Chỉ riêng mấy thằng nhóc
Cứ trẻ mãi thôi mà
Tuổi đôi mươi , mười tám
Đẹp hơn mọi lời ca…
Tạm biệt nhé lớp ta
Hẹn năm sau gặp lại
Trước kia và mãi mãi
Chúng mình là của nhau…
HN – 4h sáng 2/5/2017
( Tốt nghiệp phổ thông năm 1964 )
Bùi Nguyễn Kim Bình
7- HÀ NỘI…MỘT MÙA HOA
Hà Nội ơi ! Mùa hoa Phượng đỏ sân trường
Nhớ ngày chia xa thân thương…Lòng những vấn vương
Bao ngày đạn lửa…Giành lại Quê Hương
Bao ngày chìm nổi…Dãi nắng dầm sương
Để có hôm nay…Mùa hoa ngát hương
Chúng mình anh nhỉ…Ngày ấy xa rồi
Nhặt cánh Phượng rơi…Ép trang vở trắng
Sâu vào sợi nắng…Chuỗi cười hồn nhiên
Để lại cho em…Nỗi buồn đằng đẵng
Hoa Phượng đỏ thắm…Tình ta trắng ngần
Anh nằm yên nghỉ
Nơi chiến trường xa
Nhớ về Hà Nội…Nhớ về trường ta
Nhớ một mùa hoa…Chúng mình nhặt cánh
Nhớ tuổi cặp sách…Nhớ về trường ta
Nhớ về Hà Nội
NHỚ MỘT MÙA HOA…(!)
HN- 5/2012
Bùi Nguyễn Kim Bình
8- NGÀY ẤY
Ngày ấy chúng mình còn trẻ quá
Khẽ chạm tay nhau chẳng dám cầm
Chia tay Hà Nội đêm không ngủ
Hoa Sữa mùa thu hương ngất ngây
Anh đi bao tháng ngày
Cùng rộng dài đất nước
Chẳng thể nào quên được
Tuổi học trò trắng trong
Chẳng thể nào quên được
Người bạn gái chờ mong…
Đã mấy chục năm ròng
Chừng ấy mùa hoa đợi
Bỗng tin buồn bay tới
Anh nằm lại chiến trường
Bao đồng đội xót thương tìm chưa thấy
Nơi anh yên nghỉ cánh rừng nao
Với hương Hoa Sữa ngọt ngào
Mùa thu Hà Nội thấm vào trong anh
Xa rồi năm tháng chiến tranh
Bụi thời gian chải
Tóc xanh đổi mầu
Đã hằn vết nám nâu trên má
Ngày ấy chúng mình còn trẻ quá
Khẽ chạm tay nhau chẳng dám cầm…
HN- 10/20113
Bùi Nguyễn Kim Bình
9- BẾN ĐỢI
Bến đợi ai chờ ai biết không (?)
Sao lòng những nhớ , những thầm mong
Nắng cuối chiều đông đang dần tắt
Hai con đường ấy mãi song song .
Gió gọi ngoài kia gió gọi ai
Mưa giăng dày ngõ lạnh đêm dài
Gửi thương vào nhớ…Lòng mong mỏi
Chút nắng hoàng hôn cứ đợi hoài
Dõi tận phương trời xa cách biệt
Mong sao về lại những đêm mơ
Cay đắng đã nhiều thèm vị ngọt
Chạnh lòng thao thức…Mãi vương tơ (!)!!
19/12/2014 – Bùi Nguyễn Kim Bình
10- GIỌT THỜI GIAN
Giọt thời gian…Nhuộm vàng Thu
Ngỡ như ai đã tương tư ai rồi
Xạc xào lãng đãng…Lá rơi
Nghe như tiếng gọi thầm…nơi quê nghèo
Sông xanh uốn lượn trong veo
Lục Bình hoa tím…trôi theo hướng nào
Mồ hôi mặn cỏ bờ ao
Chênh chao chân bước…Xốn xao cõi lòng *
Bóng Đa nghiêng…mái Đình cong
Tiếng chim gọi bạn…nhớ mong đợi chờ
Giật mình như tỉnh giấc mơ
Giọt thời gian rót vào thơ…Chạnh buồn (!)
Hà Nội – Một chiều Xuân
22/ 2/2017 16h
Bùi Nguyễn Kim Bình ( Lọ Vàng )
* chênh chao – không đứng vững …
11- MỘT THỜi CỎ MAY
Anh ngồi nhặt cánh hoa may
Nhặt thương nhặt nhớ những ngày xa nhau
Vườn anh nở rộ hoa cau
Giàn trầu bên ấy bắc cầu leo sang…
Cho dù xa cách đôi đàng
Anh về bến cũ…Đò sang ngang rồi
Anh đi khắp bốn phương trời
Quên làm sao được một thời cỏ may
Chúng mình tay ấm trong tay
– Bắt đền anh đấy găm đầy áo em
Hôm nay về lại đường quen
Cỏ may hoa lại đan xen tím chiều
Anh ngồi nhặt giấc mơ yêu
Chắc rằng nơi ấy cũng nhiều cỏ may …
HN – 5/2016
Bùi Nguyễn Kim Bình
12- VỀ LÀNG
Chiều nay em lại về làng
Trời xanh biển lúa nắng vàng chân đê
Đò ngang ríu rít đi về
Sông quê bến đợi lời thề vắt ngang
Nhớ ngày sương sớm chưa tan
Tiễn anh ra trận – xóm làng chờ tin
Trăng gầy năm tháng lặng im
Bao mùa chiến dịch con tim mỏi mòn
Đông về lạnh tím chiều tàn
Để vườn cau héo lá vàng trầu xanh
Thôi đành lỡ hẹn cùng anh
Đò ngang một sải chòng chành em qua !!!
Vô tình mình lại gặp ta
Ngập ngừng môi mặn dáng nhoà trong nhau …
Chiều 5/4/2016 (Lọ Vàng )
Bùi Nguyễn Kim Bình
13- ĐỪNG
Yêu nhau vào tháng bảy
Anh ra đi mùa ngâu
Và cũng từ ngày ấy
Mãi mãi chẳng gặp nhau
Em không trách anh đâu
Vì con đường vô tội
Ngã rẽ đi trăm lối
Để chúng mình lạc nhau …
Anh đi đâu – Em đâu
Con đường xưa còn đó
Vẫn là đường tình yêu
Những đêm trăng sáng tỏ
Đừng cùng ai sánh bước
Trên đường xưa ta qua
Đừng làm cho sỏi đá
Cũng chạnh lòng xót xa…
Lọ Vàng ( Kim Bình )
Một Chiều Hè
HN – 30/5/2013
14- CÓ MỘT THỜI
Có một thời
Anh hẹn em chậm tới
Vì muốn anh
Cứ đếm khách sang sông
Có một thời
Yêu rồi
Nói là không
Để lòng anh xốn xang
Nhung nhớ
Có một thời
Mắt buồn
Và câu thơ để ngỏ
Dở dang … dang dở
Chơi vơi
Rồi từ đó
Có một thời
Không trở lại
Để dại khờ
Phơi mãi
Dưới mưa rơi …
HN 5/5/2013
Bùi Nguyễn Kim Bình
15- KHÔNG. ĐỀ
Mắt không ngủ thời gian trôi chầm chậm
Giọt sương khuya lăn tí tách cỏ cây
Gió gọi ai mà da diết canh chày
Một cánh sao khuya vẫn cháy trong đêm vắng
Như đôi mắt sáng trong vằng vặc
Dõi theo em và lặng lẽ bên em
Ngỡ tắt rồi sao âm ỷ trong tim
Ngọn lửa ấy bỗng bừng lên sáng rực
Nhớ da diết – chợt hiện về kí ức
Nửa thế kỉ rồi vẫn chẳng thể nào quên !
Giọng nói , tiếng cười ngày ấy hồn nhiên
Trong sáng quá như tuổi ta mới lớn
Mối tình đầu tuổi thơ ngây vừa chớm
Và hỏi tại sao (?)…Ta lại phải xa nhau
Vết thương lòng thành sẹo vẫn còn đau
Tóc ta đã đổi màu theo năm tháng …
HN – 1h sáng 6/5/2016
Bùi Nguyễn Kim Bình ( Lọ Vàng )
16- VỀ QUÊ
Về Quê được gặp lại mình
Cái tuổi cắp sách…Sân Đình kéo co
Chân sau , chân trước miệng hò
Áo quần xộc xệch chỉ lo …Gọi về
Nắng vàng xiên chếch ngọn tre
Cánh diều no gió chiều Hè xốn xang
Quây quần bên rổ khoai lang
Mẹ phe phẩy chiếc quạt nan…đầu hè
Áo nâu mẹ trắng lưng se
Mồ hôi muối đổ cay xè ướt mi
Cũng từ ngày ấy con đi
Xa làng , xa mẹ chẳng khi được về
Tiễn con bóng khuất sau đê
Con ra chiến trận…Mẹ về Tổ Tiên
Bát cơm thơm…Hạt dẻo mềm
Nén hương khói toả…Bên thềm gió reo
Vẳng nghe tiếng Mẹ ngày nào
Vẫn thường ra đứng bờ ao…Gọi về (!)..
HN tháng 8/2016
Bùi Nguyễn Kim Bình
17- NHẬP NGŨ
Cuộc đời Lính dẫu có nghèo cơm gạo
Đường hành quân với cây sáo và thơ
Những năm dài chiến đấu chỉ ước mơ
Ngày chiến thắng về quê sờ tí Mẹ
Bởi khi đi tuổi tôi còn rất bé
Mẹ chỉ lo tối ngủ lại giật mình
Hoà Bình rồi tôi lủi thủi lặng thinh
Bên mộ Mẹ đã khóc sưng mi mắt
Nhớ thương Mẹ lòng nghẹn ngào đau thắt
Con đã trưởng thành rồi – Ánh mặt Mẹ dõi theo …
HN – 23/4/2015
( Nhập ngũ TNXP – Tháng9/1964 )
18- THÁNG NĂM Ơi….(!)
Tháng năm ơi !
Phượng đỏ cháy trong lòng tôi…rực lửa
Tim Bằng Lăng nhuộm trái tim yêu
Màu của thuỷ chung nhung nhớ sớm chiều
Tuổi cắp sách…Với bao điều mơ ước
Thời gian trôi…Dòng đời không chảy ngược
Lãng đãng xa vời…Ẩn hiện kỷ niệm xưa
Tuổi thơ ngây trong sáng mộng mơ…
Đến hôm nay…Bao năm tháng , bao mùa
Màu trắng bạc..mái tóc lùa trong gió
Tháng năm ơi !
Vẫn màu hoa Phượng đỏ
Vẫn Bằng Lăng nhuộm tím cả trời mây
Vẫn trái tim yêu…Lòng ta vẫn ngất ngây
Và vẫn nhớ những ngày xa xưa ấy…
3h sáng 31/5/2016
Bùi Nguyễn Kim Bình
19- SỰ ĐỜI
Ta thường thấy sự đời là như thế
Tình yêu đầu ai dễ mấy thành đôi
Theo thời gian năm tháng cứ trôi trôi
Vào cuộc sống mỗi người đi mỗi ngả…
Thà thế mãi trên đường đời vất vả
Còn hơn là…ta lại gặp lại ta
HN – 8/1998( Kim Bình )
20- VIẾT
Em cứ viết không bao giờ biết chán
Những vần thơ, tiếng hát của lòng ta
Dù ở gần hay anh ở rất xa
Vẫn trân trọng mối tình ta trong sáng
Em cứ viết không bao giờ biết chán
Những con đường năm tháng đã đi qua
Những nỗi nhớ nhung của tuổi trẻ xa nhà
Những vất vả, thành công, mơ ước
Những cái mất đi không bao giờ lấy được
Đã khắc ghi trong kí ức tuổi thơ
Đã quặn đau trong cả những giấc mơ
Làm nhiều lúc lệ xoá mờ mi mắt
Hát mãi đi anh, đừng bao giờ tắt
Những vần thơ, tiếng hát của lòng ta
Những kỉ niệm êm đềm, và những nỗi xót xa
Hoà thành bản trường ca bất tận….
HN – 3h sáng 20/7/1996
Bùi Nguyễn Kim Bình
KNSN Lần thứ 50 của tôi
(20/7/1946 – 20/7/1996)
See Translation

2 Comments

    1. Chỉ là một phần trong tập thơ tôi viết
      Cảm ơn anh Tvh Ltt nhiều đã quan tâm

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *